Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn

Chương 52


trướctiếp

Đoạn thời gian trước bận rộn chuyện thu hoạch vụ mùa, ngày ngày mệt mỏi không thể quan tâm đến chuyện gì khác, Thẩm Huyền Thanh tính thấy đã hơn hai mươi ngày không cùng giường, hắn đi săn hồ ly chỉ cần chạy nhiều hơn chút, tìm ra dấu vết hồ ly không quá vất vả, hơn nữa hắn vẫn còn trẻ, ôm được phu lang vào lòng lại bắt đầu không an phận.

Lục Cốc rất nhẫn nại, không hé răng nửa lời, ai ngờ Thẩm Huyền Thanh càng làm càng nhanh đến mức lỗ mãng, khiến y suýt chút nữa đụng vào đầu giường. Mặc dù vẫn luôn chịu đựng, nhưng đau như vậy y vẫn không nhịn được mà rên khẽ, hơi thở dốc, cổ họng phát ra thanh âm rất khẽ, rõ ràng là bởi vì đau mà run rẩy.

Trong bóng tối, lỗ tai của Thẩm Huyền Thanh càng thính hơn người thường, sao có thể không nghe thấy được.

Bóng đêm mơ hồ, chút động tác trên giường lập tức trở nên cứng đờ, Thẩm Huyền Thanh dừng lại, qua một hồi lâu vẫn không có động tác gì, tay chân cứng ngắc, không thể nói thành lời.

Trước khi thành thân hắn đã xem qua ít sách tranh, cũng từng nghe hán tử đồng lứa trong thôn lén nói chuyện với nhau về những thứ nhạy cảm, nói là sau khi viên phòng, từ từ rồi sẽ cản nhận được khoái lạc.

Thẩm Huyền Thanh không nói lời hạ lưu, nhưng đôi khi vẫn nghe được những hán tử khác bàn đủ thứ về chuyện phòng the. Mấy người trẻ tuổi ở vài thôn phụ cận đều biết, có vài tên chơi bời lêu lỏng, có tí tiền trong tay đã hớn hở vào thanh lâu trên trấn, trở về còn khoe khoang nói khoác với người khác.

Những lời đàm tiếu ngầm truyền ra, vậy nên ngay cả hắn cũng từng nghe một hai câu. Không ít hán tử đều cảm thấy vui vẻ, thậm chí còn khiến người bên giường nhung nhớ chuyện này, đây mới gọi là có bản lĩnh.

Lần đầu tiên chung giường, hắn thấy có chút đau, nhưng về sau đã tốt hơn nhiều, nên hắn nghĩ Lục Cốc cũng giống mình, cũng thấy hứng thú giống vậy.

Hắn chưa bao giờ nói những chuyện này với người khác, nhưng khiến phu lang mình cùng vui, hắn thấy mình cũng có bản lĩnh đấy chứ.

Nhưng thanh âm vừa mới nghe được đã cho hắn biết, Lục Cốc thật ra vẫn luôn nhẫn nhịn, không vui vẻ gì, thậm chí y còn thấy đau đớn.

Hán tử trẻ tuổi tràn đầy sức sống đâu có ngờ tới chuyện này, lập tức bị đả kích, chết lặng không nhúc nhích.

Đau đớn qua đi, Lục Cốc bỗng nhận ra Thẩm Huyền Thanh cứng ngắc, nghĩ lại một chút cho là do mình phát ra tiếng động, lập tức cảm thấy như bản thân đã làm sai điều gì, đáng lẽ y không nên lên tiếng, sợ tới mức không dám lộn xộn, run rẩy, ngay cả tim cũng phát run.

Màn đêm trở nên yên tĩnh mà ngột ngạt, qua lúc lâu Thẩm Huyền Thanh vẫn không có động tĩnh gì. Lục Cốc sắp bị dọa tới khóc rồi, nước mắt đảo quanh hốc mắt, cuối cùng không còn cách nào, cắn môi dưới chịu đựng sự xấu hổ tột cùng, dịch vào dưới thân Thẩm Huyền Thanh, chủ động dựa vào người hắn.

Lục Cốc đã không còn là song nhi ngây thơ không hiểu gì như trước, nhưng nếu nói y đã hiểu hết, biết hết thì không đúng. Y chỉ biết làm theo những gì từng xảy ra trong quá khứ, biết giờ chưa phải lúc dừng lại, sợ mình làm sai chọc giận Thẩm Huyền Thanh nên cố gắng hết sức để đưa mọi thứ trở lại như những đêm trước.

Phu lang chủ động dán vào người mình, quả nhiên là ôn hương nhuyễn ngọc, khiến Thẩm Huyền Thanh đang trong trạng thái cứng đờ trở nên vừa xấu hổ vừa sốt ruột, hận không thể ra sức làm một phen, nhưng nghĩ tới Lục Cốc lúc nãy còn chịu đựng đau đớn, hít sâu một hơi đè nén sự nôn nóng, cúi đầu nhẹ nhàng thăm dò.

Những dày vò, dằn vặt phía sau đương nhiên là không cần phải nói, mà Thẩm Huyền Thanh từ trước đến nay vô cùng tự tin, giờ phải nói là buồn bực trong lòng cả đêm, thiếu chút nữa không ngủ được.

Sáng hôm sau.

Lục Cốc mở mắt nhìn mái nhà, Thẩm Huyền Thanh nằm bên cạnh y, hai người họ không ôm nhau.

Chuyện tối hôm qua y còn nhớ rõ, có chút không dám nói chuyện, nhưng ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ, mặt trời đã ló dạng rồi, cứ nằm vậy thì hôm nay chẳng làm được việc gì mất. Y cẩn thận ngồi dậy, sau khi mặc quần áo xong thì muốn xuống giường đun nước, nấu cơm.

Đi tráng cái trứng gà, Thẩm Huyền Thanh thích ăn cái này, ăn xong chắc sẽ không tức giận nữa, Lục Cốc không nghĩ ra cách nào khác.

Thẩm Huyền Thanh ngủ ở phía bên ngoài, vóc dáng lại cao lớn, chặn toàn bộ đường xuống giường của y, nếu muốn xuống giường thì phải leo qua người Thẩm Huyền Thanh, nhưng y nào dám làm vậy.

May mà Thẩm Huyền Thanh cũng tỉnh dậy rồi, đêm ngủ cởi áo lót, hắn trần nửa thân trên, vươn tay với lấy bộ y phục ném ở chân giường, lộ ra dáng người thon dài cường tráng, khiến Lục Cốc cúi đầu không dám nhìn.


trướctiếp