Nghề Đóng Vai Phản Diện

Chương 50: Áo xanh mỏng mùa hè


trướctiếp

Mạc Doãn nếu muốn xa lánh mọi người thì có thể làm rất triệt để, khiến người ta không thể tìm ra khuyết điểm nào, tóm lại có thể nói ngắn gọn trong mấy chữ —— việc công xử theo phép công. (*)

(*) Nguyên văn 公事公办: công sự công biện, thành ngữ

Quân Huỳnh Hoặc lại muốn thêm hai nghìn người nữa. Lúc Mạc Doãn đưa ra yêu cầu với Hạ Huyền, vẻ mặt và giọng điệu đều rất nghiêm túc. Hạ Huyền cụp mắt xuống, cẩn thận nghe xong thì đồng ý.

Sau khi Mạc Doãn nhận được sự chấp thuận thì lập tức cáo lui ngay, không hề lưu luyến, thậm chí còn không liếc nhìn Hạ Huyên lấy một cái.

Hạ Huyên đợi mọi người rời đi hết thì cắn răng, nắm chặt tay.

Rốt mình mình đắc tội hắn ở đâu?

Nghĩ đi nghĩ lại thì từ lúc y đưa thuốc cho Mạc Doãn là thái độ hắn bắt đầu khác thường, nhưng thực ra y có ý tốt mà, có gì sai cơ chứ?

Hạ Huyên cầm văn kiện trên bàn lên, nhìn chằm chằm một lúc, khóe miệng mím chặt. Mãi đến khi văn kiện gần như nhàu nát trong lòng bàn tay, y mới đặt nó xuống, trải ra, cầm bút lên phê duyệt.

Biên giới gần đây gió êm sóng lặng, thời tiết càng ngày càng nóng, năm nay nhiệt độ có vẻ đặc biệt tăng cao, hai bộ tộc mọi rợ đã bị đẩy lui trong trận sông Trường Đăng. Nhu cầu dùng nước của các quân doanh và thành thị cũng được giảm bớt, không còn thiếu thốn như những năm trước.

Sau khi huấn luyện kết thúc, binh sĩ lấy nước tắm rửa, trong quân doanh toàn là nam nhân, cởi quần áo tắm rửa giữa thanh thiên bạch nhật là chuyện bình thường. Lính Huỳnh Hoặc rất yêu ngựa, thời tiết nóng bức nên ngựa cũng cần được giải nhiệt, thế là bọn họ thường cởi hết quần áo, vừa tắm rửa cho mình vừa tắm rửa cho ngựa để đỡ nóng.

Buổi tối, mặt trời còn chưa lặn, tất cả binh lính Huỳnh Hoặc đều để trần người tập trung chải lông cho ngựa. Bộ lông óng ả trên thân ngựa cùng với thân hình và màu da thịt của binh lính hợp lại càng tăng thêm sức mạnh, tràn đầy sức sống của vẻ đẹp nam tính mạnh mẽ.

Sau lần náo nhiệt trong dịp năm mới, nội quy của quân Huỳnh Hoặc không còn nghiêm ngặt như trước nữa. Mạc Doãn không hoàn toàn bắt buộc bọn họ phải cắt đứt liên lạc với các binh sĩ khác. Sau quá trình huấn luyện thông thường giữa các binh sĩ, bọn họ cũng không còn im lặng giả vờ chẳng liên quan gì nhau, mọi người vừa chải lông ngựa vừa nhỏ giọng nói chuyện qua lại.

Không dám nói quá lớn, sợ làm phiền quân sư của họ.

Trong lòng các chúng tướng Huỳnh Hoặc, bọn họ vừa kính trọng vừa sợ hãi Mạc Doãn, lòng kính sợ của họ đối với Mạc Doãn còn lớn hơn Hạ Huyên. Ít nhất lỡ gặp Hạ Huyên lúc đang trần truồng thì cũng không sao, nhưng nếu nhìn thấy Mạc Doãn, bọn họ nhất định sẽ xấu hổ che đậy lại, luôn cảm thấy mình đã làm vấy bẩn con mắt quân sư.

“Quân sư, nước đến rồi.”

Chu Dũng bưng hai thùng nước nóng đặt xuống lều.

Mạc Doãn hơi nghiêng đầu sang bên phải.

Chu Dũng khẽ gật đầu, bê một thùng nước lên cẩn thận đổ vào thùng gỗ rồi khuấy đều.

Trong khi hắn ta đổ nước thì Mạc Doãn cũng bắt đầu cởi áo tháo thắt lưng, thân thể này khi mới đến thế giới đã bị tổn thương nặng nề, cho dù mùa hè nóng như thiêu đốt cũng không thể tắm được nước lạnh, chỉ có thể tắm bằng nước ấm.

Chu Dũng đổ cả hai xô nước xong liền cúi đầu xách chiếc thùng rỗng rời đi. Mặc dù hắn ta là người hầu hạ bên cạnh Mạc Doãn nhưng cũng không dám nhìn ngó gì nhiều hơn quy định.

Giống như những tướng sĩ khác của quân Huỳnh Hoặc, trong mắt hắn ta, Mạc Doãn hoàn toàn khác với bọn họ.

Trong quân doanh mỗi ngày đều dầm mưa dãi nắng, chưa kể gió cát đầy trời, mặt ai cũng đen đúa xám xịt, duy nhất khuôn mặt tái nhợt của Mạc Doãn là không bao giờ ăn nắng, chỉ khi uống rượu quá nhiều mới xuất hiện một chút ửng hồng mờ nhạt. Một khuôn mặt xinh đẹp mỹ miều lạnh lùng băng giá như vậy quả thật vô cùng bắt mắt ở một quanh năm không thấy bóng dáng phụ nữ như quân doanh.

Nếu Mạc Doãn là một tên lính quèn thì khó mà nói mọi người sẽ không có tâm tư vẩn vơ nào khác, nhưng Mạc Doãn là quân sư của bọn họ, một tay hắn huấn luyện họ, thêm vào đó kỹ năng cưỡi ngựa và bắn cung đều rất xuất sắc. Hắn huấn luyện bọn họ tàn nhẫn như vậy, tại sao bọn họ có thể phục tùng tuân theo?? Đó là vì nếu Mạc Doãn yêu cầu bọn họ làm gì thì hắn đều có thể tự mình làm được việc đó rất dễ dàng.

Một nhân vật giống như quỷ thần như vậy, thật sự có cho thì bọn họ cũng không dám suy nghĩ xằng bậy. Thế nên giữa mùa hè nóng bức, thời điểm mặc quần áo mỏng manh, những kẻ thô lỗ như bọn họ chỉ có thể cố ý vô tình cẩn thận lủi thật xa chỗ khác để tránh mạo phạm đến quân sư, làm cho quân sư không hài lòng.

Khác với đám lính Huỳnh Hoặc lúc nào cũng cẩn thận dè chừng, Mạc Doãn lại chẳng hề để ý gì nhiều. Hắn sợ lạnh, cũng sợ nóng, tắm xong chỉ mặc một bộ quần áo mỏng, có thời gian lại ra phía sau mấy tảng đá lớn có bóng cây rậm rạp để tận hưởng sự mát mẻ. Mái tóc dài đen nhánh còn ướt đẫm xõa tung dựa người trên tảng đá, vừa nhấm nháp rượu ngon vừa ngửa đầu ngắm trăng, thật thoải mái dễ chịu và tự do tự tại biết bao.

Nơi này vốn là nơi thích hợp nhất để Huỳnh Hoặc tận hưởng không khí mát mẻ, đêm lành lạnh như nước, bầu trời đầy sao, giải nhiệt là tuyệt cú mèo. Nhưng từ cái ngày Mạc Doãn mặc một chiếc áo mùa hè mỏng manh tới đây, dựa người vào tảng đá lớn lộ ra khoảng ngực trắng nõn nà, đám lính đang tụ tập nói chuyện phiếm liền giật mình, sau đó lập tức đứng lên quỳ xuống hành lễ.

Mạc Doãn nâng tay, trực tiếp ngồi xuống tảng đá lớn, hơi cong một chân, áo mỏng trơn trượt, lộ ra bắp chân trắng nõn rắn chắc, đám binh lính nhìn một cái rồi cúi đầu, không dám nhìn thêm lần nào nữa, người toát mồ hôi lạnh vội vàng cáo lui.

Từ đó trở đi, nơi này trở thành lãnh địa của Mạc Doãn, mọi người đều tránh càng xa càng tốt.

Mạc Doãn không quan tâm có người hay không, nhưng nếu không có người thì càng không thèm cố kỵ gì nữa, hắn vén vạt áo dài lên, xem tảng đá lớn như một cái giường cứng tự nhiên để nằm nghỉ ngơi. Trời vào đêm đá lạnh như băng, nằm trên đó vô cùng thoải mái, cộng thêm bóng cây phủ trùm khuôn mặt, đung đưa trong gió, ngồi được một lát là ngủ gục lúc nào không hay.

Chu Dũng đang trấn thủ cách đó không xa, mặc dù lúc này trong quân Huỳnh Hoặc không có ai dám tới quấy rầy hắn, nhưng ai mà biết được nhỡ đâu có chuyện gì khẩn cấp, hoặc những đội lính khác bất cẩn đi tới, ngớ ngẩn đụng phải quân sư thì sao.

Hôm nay tình cờ xuất hiện một người không có mắt, chính là Lý Viễn đang hớt ha hớt hải chạy tới.



“Quân sư đâu?”

Hai người có quan hệ kế thừa, Chu Dũng đối với Lý Viễn không thân thiện gì mấy, lạnh lùng nói: “Đang nghỉ mát bên trong.”

“Tướng quân có chuyện quan trọng, thỉnh mời quân sư tới bàn bạc.”

Chu Dũng là người hầu hạ trực tiếp của Mạc Doãn đương nhiên hắn ta hiểu được suy nghĩ của Mạc Doãn. Mạc Doãn hiện giờ hình như đang bất hòa với tướng quân, hắn ta làm cấp dưới tự nhiên có cùng chung kẻ thù, bởi thế đối xử với tên thân vệ bên cạnh Hạ Huyên là Lý Viễn đây cũng rất thờ ơ lãnh đạm, chỉ hành lễ qua loa: “Chờ một chút.”

Mạc Doãn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, lúc Chu Dũng đi tới cũng không dám lại gần, chỉ đứng từ xa thấp giọng giải thích lý do. Mạc Doãn quay mặt lại liếc nhìn bóng người ở đằng xa, hắn đương nhiên biết Lý Viễn đang đợi mình.

“Có chuyện gì quan trọng vậy?”

“Thuộc hạ không biết.”

Mạc Doãn đứng dậy, tóc vẫn còn ướt một nửa, nói với Chu Dũng: “Bảo hắn ta về trước đi, ta sẽ đến đó ngay.”

Lý Viễn trở về lều, báo cáo với Hạ Huyên chốc nữa Mạc Doãn sẽ đến. Hạ Huyên trầm mặt xua tay, kiên nhẫn chờ đợi một lúc, lông mày càng nhíu chặt.

Bây giờ chuyện chính sự cũng mời không được người sao?

Cho dù bọn họ có cừu hận cá nhân, mặc dù y không biết giữa bọn họ có cừu hận gì, nhưng nếu như ảnh hưởng đến công việc chính sự, y sẽ không bao giờ cho phép.

Hạ Huyên cảm thấy trong lồng ngực có chút buồn bực kéo dài, hai tay nắm chặt, khuôn mặt uy nghiêm gần như sắp phát hỏa.

“Tướng quân.”

Hạ Huyên đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt đột nhiên cứng đờ.

Việc trong quân bận rộn, lại thêm Mạc Doãn cố tình xa cách nên hai người đã hơn hai tháng không gặp nhau. Trong trí nhớ của Hạ Huyên, Mạc Doãn lúc nào cũng mặc một chiếc áo choàng lớn, quấn chặt người từ trên xuống dưới, trên tay là ống tay áo và chiếc lò sưởi tay mà y đã đưa, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ không ưa gì Hạ Huyên.

Bây giờ thời tiết trở nên nóng nực, Mạc Doãn chỉ mặc hai chiếc áo mỏng, áo trong màu nâu sẫm và áo ngoài màu xanh lam, đó là trang phục rất thông thường của nam giới. Nhưng khi Mạc Doãn khoác lên người thì khuôn mặt hắn trông càng trắng trẻo, chiếc cổ thon dài xinh đẹp nhìn vô cùng hút mắt.

“Đêm khuya tướng quân gọi thuộc hạ tới có chuyện gì sao?”

Mạc Doãn chắp tay lại, áo choàng khẽ trượt xuống, để lộ vết sẹo màu hồng nhạt trên cổ tay.

“Ngồi đi.” Hạ Huyên nói ngắn gọn.

Mạc Doãn vén áo lên ngồi xuống, thái độ rất bình thản: “Tướng quân, mời nói.”

Hạ Huyên cũng đè nén lửa giận trong lòng, nói: “Gần đây Man tộc có hành động khác thường.”

“Hành động khác thường?”

“Lương thực.”

“Khi nào?”

“Chỉ mới mấy ngày nay thôi.”

“Chúng ta đánh đòn phủ đầu được không?”

“Thám tử đã chết.”

Cuộc trò chuyện giữa hai người cực kỳ ngắn gọn, không cần nói nhiều nhưng đều hiểu ý của đối phương, giao tiếp vô cùng trôi chảy. Điều này cũng khiến Hạ Huyên khó hiểu, rõ ràng họ ăn ý như thế, vậy tại sao Mạc Doãn lại lạnh lùng lãnh đạm với y?

Hạ Huyên ý thức được mình đang giải quyết việc công nhưng nhất thời lại bị phân tâm, lập tức tập trung lại lực chú ý, đứng dậy đi đến bên bàn cát, ra hiệu cho Mạc Doãn đi theo.

Chiếc bàn cát trống rỗng lúc Mạc Doãn mới đến giờ đã bị phủ kín bằng các màu đánh dấu khác nhau dưới sự sắp xếp của Hạ Huyên.



Thường Tam Tư quá lười biếng, cũng không có tinh thần dám nghĩ dám làm, chỉ bằng lòng với việc giữ vững vị trí của mình, bởi thế quân đội không biết nhiều thông tin về những kẻ mọi rợ xung quanh. Điều này đòi hỏi Hạ Huyên phải thu thập từng chút một, đồng thời phải hy sinh không ít các thám tử. Đám mọi rợ cực kỳ xảo quyệt, chết rất nhiều thám tử nhưng cũng chỉ có thể thu thập tin tình báo chung chung mà thôi.

Trận đầu tiên của quân Huỳnh Hoặc đã gây ra thương vong nặng nề cho mọi rợ. Man tộc vốn có tâm báo thù nặng như vậy lại co đầu rút cổ không xuất hiện, cũng không hành động lỗ mãng. Đối với chuyện này Hạ Huyên không hề lơi lỏng, trái lại còn nhận thức sâu sắc rằng nếu các bộ lạc Man tộc phát động một cuộc tấn công khác thì chắc chắn đó sẽ là một trận chiến sinh tử vô cùng tàn khốc.

Hạ Huyền vẫn luôn giấu mình, chính là chờ đợi trận chiến này đến.

Mà bây giờ, dường như y đã ngửi được mùi vị của chiến tranh.

Hạ Huyên chỉ vào đánh dấu trên sa bàn nói: “Man tộc chia thành mười sáu bộ. Hai bộ tộc ở sông Trường Đăng đã bị Huỳnh Hoặc tiêu diệt khiến các bộ tộc khác đều khiếp sợ, một năm qua chỉ tập hợp điều chỉnh lực lượng xung quanh Ha Khách bộ, tạo thành thế chúng tinh củng nguyệt. Ha Khách bộ cầm đầu mười sáu bộ, bước đầu đã hoàn thành xu hướng thống nhất, thêm vào đó vương phi của Ha Khách bộ đến từ Di Lan quốc. Gần đây, gián điệp đã phát hiện trên tuyến đường từ Di Lan quốc đến Man bộ có rất nhiều xe ngựa tới lui, không ngừng cung cấp lương thảo cho đám mọi rợ.”

Mạc Doãn cười lạnh: “Một nước nhỏ như Di Lan mà cũng dám thông đồng làm loạn?”

“Bọn chúng ở bên ngoài vòng vây của Man bộ, chắc là nghĩ mình rất an toàn, muốn kiếm lợi từ đó.”

“Lại có người nằm mơ, tưởng mình là rắn nuốt voi cơ đấy.”

Mạc Doãn chỉ vào vị trí cao nhất trên bàn cát: “Nếu bọn họ đã muốn tham gia, không bằng tướng quân cũng nên cho bọn họ toại nguyện, đưa bọn họ vào tròng.”

Hạ Huyên cũng có ý như vậy, Man tộc lẫn Di Lan, y đều không muốn buông tha bất kỳ bên nào. Đang lúc tính toán thì nhìn thấy trên khuôn mặt thờ ơ của Mạc Doãn ẩn ẩn sát khí, một sợi tóc đen rũ xuống buông lơi bên sườn mặt, lưu lại một vệt nước nhạt nhòa như có như không. Hạ Huyên nhìn kỹ, bấy giờ mới phát hiện tóc Mạc Doãn còn ướt, tóc ướt xõa tung sau vai, thấm ướt chiếc áo ngoài màu xanh nhạt của hắn. Chiếc áo choàng dán sát vào người hắn, phác họa những đường cong ôm sát cơ thể.

Hạ Huyên giật thót mình, vội vàng quay mặt đi.

Hơi thở có chút hỗn loạn.

Mạc Doãn tựa hồ vẫn chưa chú ý tới: “Tướng quân?”

Hạ Huyên không nói lời nào, cầm chiếc áo choàng treo ở một bên ném cho Mạc Doãn: “Mặc vào.”

Mặc dù Mạc Doãn tiếp nhận áo ngoài, nhưng hắn vẫn không biết tại sao, nói: “Tướng quân, ta không lạnh.”

“Bảo mặc vào thì cứ mặc vào đi,“ Hạ Huyên quay người, rũ mắt tránh né, “Đây là quân lệnh.”

Tay trái Mạc Doãn nắm chặt áo choàng, liếc nhìn áo choàng rồi lại quay sang nhìn Hạ Huyên, sau đó giơ tay ném trở về, Hạ Huyên theo bản năng liền đưa tay bắt lấy để tránh bị áo phủ vào mặt.

“Ta không chấp nhận quân lệnh kiểu như vậy.”

“Nghị sự đã xong, xin cho phép ta cáo lui.”

Mạc Doãn hờ hững chắp tay hành lễ, vừa quay người thì vai phải đã bị giữ lại. Hắn hơi nheo mắt lại, vươn tay trái ra nắm lấy cổ tay Hạ Huyên trên vai mình rồi vặn ngược lại. Đương nhiên Hạ Huyên cũng không để yên cho hắn muốn làm gì thì làm, y đưa tay phải lên chặn lại. Thế là hai người đang nói chuyện vui vẻ, chỉ một lời không hợp liền đột nhiên trở mặt đánh nhau.

Hai bên không ai cầm vũ khí trong tay, chỉ sử dụng tay đấm chân đá, trông thì có vẻ như đang so chiêu thức với nhau nhưng cũng có thể thấy một chút nóng giận trong đó.

Hạ Huyên không ngờ Mạc Doãn lại ra tay. Sau một hồi đón đỡ, Hạ Huyên nhận thấy Mạc Doãn ra chiêu không hề nương tay thì không khỏi cau mày, y vươn tay về phía trước xuất một chiêu Nhạn Chiết Vũ nhanh như chớp, khóa chặt hai tay Mạc Doãn sau lưng, đôi mắt đỏ ngầu như bốc cháy nhìn chằm chằm Mạc Doãn, “Mạc Tử Quy, rốt cuộc ta đắc tội ngươi ở đâu?”

Chiêu Nhạn Chiết Vũ này vốn là chiêu thức khống chế kẻ địch từ phía sau, nhưng Hạ Huyên muốn xem Mạc Doãn sẽ tấn công mình như thế nào nên đã linh hoạt chuyển thành chiêu thức trấn áp trực diện. Hai tay Mạc Doãn giao nhau như chim nhạn xếp cánh, ngực và cổ dựng thẳng, mái tóc đen nửa ướt xõa xuống, một đôi mắt như băng lạnh lùng nhìn Hạ Huyên không trả lời.

Hạ Huyên cảm thấy lửa giận toàn thân không có nơi nào để trút bỏ, sự xa lánh và thờ ơ vô lý này gần như lấp đầy mọi suy nghĩ của y ngoại trừ việc chính sự, y thực sự muốn ——

Hạ Huyên thở sâu ra một hơi, chậm rãi thả lỏng tay Mạc Doãn: “Xin lỗi...”

Ngay khi sức tay vừa được nới lỏng, Mạc Doãn lập tức phản công. Cánh tay mềm dẻo vặn ngược lại tay Hạ Huyên, cùng lúc đó lên đầu gối nhắm thẳng vào bụng y. Hạ Huyên chính là chém giết trên chiến trường mà luyện ra một thân bản năng, theo bản năng liền đỡ lấy thắt lưng, sau đó hất đối phương ngã xuống. Đến khi sực phản ứng đối phương là Mạc Doãn thì lập tức giảm nhẹ sức lực, xoay người, dùng chính mình làm đệm để bảo vệ người rơi xuống.

Bàn tay Hạ Huyên vừa đỡ vừa ôm eo Mạc Doãn, tư thế bảo vệ rõ mồn một, nhưng Mạc Doãn lại dùng một tay bóp chặt yết hầu y cứ như đang lấy oán trả ơn, ánh mắt hai người chạm nhau, trong lòng có rất nhiều cảm xúc khó tả.

Hai đôi mắt một nóng một lạnh, dường như đều muốn biết trong mắt đối phương đang nghĩ ngợi điều gì.

Hạ Huyên ngơ ngẩn nhìn khuôn mặt chỉ cách mình một lòng bàn tay, lạnh lùng quyết đoán như vậy, trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra sự nghiêm nghị khó nói thành lời...

Đột nhiên, đồng tử Hạ Huyên co rút lại, sắc mặt Mạc Doãn cũng theo đó thay đổi, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét, lập tức đứng phắt dậy.

“Tướng quân, xin hãy tự trọng.”

trướctiếp