Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 342: Tổ chức ba ngày ba đêm


trướctiếp

“Tôi…”

Vẻ mặt của Đoạn Bằng cứng đờ.

Mặc dù về mặt cảm xúc, anh ta cảm thấy rất xúc động nhưng anh ta không dám tùy tiện trả lời một câu hỏi nhạy cảm như vậy.

Anh ta không muốn đắc tội bất cứ bên nào.

Lúc này, Lục Vân lên tiếng với vẻ tức giận: “Giảng viên Đoạn, anh đang do dự ư? Sao anh lại dám do dự? Chuyện này mà cũng cần do dự sao? Viện trưởng Đinh tốt hơn viện trưởng Doãn! Anh do dự là có ý gì? Lẽ nào anh cảm thấy khó bày tỏ sự đánh giá trong lòng mình trước mặt viện trưởng Đinh sao? Tư tưởng của người này đúng là có vấn đề!”

Phù!

Đoạn Bằng tức đến mức suýt hộc máu.

“Hừ, có gì hay mà đánh giá. Người ta là viện trưởng còn tôi là phó viện trưởng, căn bản chẳng cần cái gọi là đánh giá. Trong lòng tôi cũng rất ngưỡng mộ Doãn viện trưởng. Chưa từng có bất cứ một người phụ nữ nào ngồi vào vị trí đó ở độ tuổi này!”

Viện trưởng Đinh liếc nhìn Đoạn Bằng, hừ lạnh một tiếng.

Sau đó ông ấy lại nhìn về phía Lục Vân, vẻ mặt có vẻ dịu đi một chút, nói: “Tôi thật sự cảm thấy có lỗi với một thiên tài như cậu. Nhưng dù sao viện trưởng Doãn cũng đã nói vậy nên tôi cũng không thể làm khác được…”

“Cậu Lục đừng lo lắng, mặc dù tôi không thể mời cậu làm giảng viên nhưng nếu sau này cậu gặp phải khó khăn gì thì cứ đến tìm tôi, tôi nhất định sẽ giúp cậu nếu có thể.”

Lục Vân vô cùng cảm động nói: “Thật sự cảm ơn viện trưởng Đinh rất nhiều. Nếu như có thể gặp ngài sớm hơn thì tốt quá.”

Trước khi rời đi, Lục Vân quay đầu nhìn Đoạn Bằng và nói: “Tôi vừa nói chuyện tốt đẹp với Đinh viện trưởng, vậy mà anh còn không tin. Anh đúng là đồ rác rưởi!”

Toàn thân Đoạn Bằng run rẩy, hai chiếc răng cửa vàng vừa mới lắp hai ngày trước gần như bị anh ta cắn gãy.

“Tên vương bát vạn năm đáng chết!”

“Giảng viên Đoạn!”

Đoạn Bằng thấp giọng mắng chửi. Anh ta vừa quay đầu lại thì nhìn thấy vẻ mặt u ám của Đinh Văn Hồng. Ông ấy nói: “Thân là giảng viên trong học viện, nếu như tư tưởng của cậu có vấn đề thì làm sao tôi có thể yên tâm giao sinh viên cho cậu được?”

Trong lòng Đoạn Bằng khẽ run.



Lục Vân, Diệp Vô Địch và Long Diệc Tuyết rời khỏi học viện võ thuật kinh thành.

Vừa đến ngoài cổng trường, nơi đây vẫn đông đúc.

Bọn họ đều đến xem trận chiến sinh tử vì vô cùng tò mò xem người đàn ông của Lạc Tiên Tử trông như thế nào nhưng lại bị bảo vệ của học viện chặn lại bên ngoài.

Có vài người Long gia cũng ở trong đó.

Họ cũng đã nghe nói về kết quả của trận đấu là hòa.

Lục Vân đã thực sự kết thúc trận chiến với thiên tài Vương gia với tỷ số hòa!

Hơn nữa còn nghe nói Lục tiên sinh là Hoành Luyện tông sư.

Kết quả của trận chiến và Hoành Luyện tông sư đều nằm ngoài dự đoán của các thành viên Long gia.

Họ luôn cho rằng Lục Vân chỉ là một tu đạo giả giống như sư phụ Thiên Huyền Tử nhưng mãi đến hôm nay, bọn họ mới biết rằng mình đã nhầm.

“Nhìn kìa, chính là người thanh niên đó. Hắn chính là người đàn ông của Lạc Tiên Tử, là Hoành Luyện tông sư đã đánh một trận hòa với Vương Húc!”

Một số người trèo tường vào xem trận chiến chỉ vào người thanh niên đang đi chậm ở phía xa và hưng phấn nói.

Ngay lập tức, mọi người đều hướng ánh mắt rực lửa về phía Lục Vân.

Ở độ tuổi như vậy, hắn đã có thể đánh ngang tài ngang sức với thiên tài của Vương gia. Dù bọn họ có khinh thường Hoành Luyện tông sư đến đâu thì trong lòng bọn họ cũng thực sự rất ngưỡng mộ Lục Vân.

Mái tóc bạc trên đầu Long Thuyên khẽ run lên, ông ta sải bước về phía trước và nói: “Lục tiên sinh, tôi rất mừng khi biết tin cậu còn sống.”

Dù đã nghe được kết quả nhưng ông ta vẫn cảm thấy không thể tin nổi khi nhìn thấy Lục Vân còn sống bước ra.

Quả nhiên trực giác của ông ta đã đúng, Lục Vân không phải là vật trong ao.

Lục Vân liếc nhìn ông ta, nghĩ thầm đương nhiên là ông vui rồi, chỉ cần tôi không chết thì cho dù ông có cư xử tốt hay không thì chẳng phải người khác đều cho rằng quan hệ giữa Long gia với tôi tốt hay sao?



Quan hệ giữa tôi với Long gia mà tốt thì chẳng phải chị bảy của tôi cũng có quan hệ tốt với Long gia của ông hay sao?

Quan hệ giữa chị bảy của tôi với Long gia của ông mà tốt thì chẳng phải Long gia cũng sẽ có quan hệ tốt với Doãn Thu Thủy hay sao?

Lục Vân không thèm vạch trần tâm tư của ông ta mà chỉ thản nhiên đáp: “Thật không ngờ mấy người lại đợi ở cổng trường lâu như vậy.”

Long Thuyên cười nói: “Nào có, chỉ cần chờ được tin vui của Lục tiên sinh thì cho dù chúng tôi phải đợi bao lâu cũng đáng.”

“……”

Thấy Lục Vân im lặng, Long Thuyên lại nhiệt tình hỏi: “Lục tiên sinh, kế hoạch tiếp theo của ngài là gì? Ngài có muốn trở về Long gia với chúng tôi không, để chúng tôi mở tiệc mừng cho ngài nhé?”

Lục Vân nhìn thẳng vào mắt ông ta, khóe miệng nở nụ cười đầy thâm ý, nói: “Đương nhiên là phải tổ chức tiệc ăn mừng rồi, tổ chức càng lớn càng tốt. Tốt nhất là tổ chức ba ngày ba đêm.”

Ba ngày ba đêm?

Long Thuyên hơi sửng sốt trong chốc lát, trên mặt ông ta lộ vẻ do dự.

Lục Vân cười lạnh nói: “Đừng lo, trước khi đánh nhau, tôi và Vương Húc chưa từng biết nhau. Tuy rằng cuối cùng hai bên không thể trở thành bạn bè nhưng chúng tôi cũng coi như là bạn.”

Điều Long Thuyên lo lắng chính là buổi tiệc cao cấp như vậy có khiến Vương gia khó chịu và cho rằng ông ta đang phô trương quyền lực hay không?

Nghe Lục Vân nói xong, Long Thuyên lập tức cảm thấy yên tâm hơn.

Thậm chí ông ta còn ước gì có thể khoe khoang suốt ba ngày ba đêm để tất cả thế lực hào môn ở kinh thành đều biết rằng mối quan hệ giữa Long gia và Lục Vân rất sâu sắc.

Long Thuyên vui mừng khôn xiết, gật đầu vui vẻ nói: “Được, mọi chuyện đều nghe theo Lục tiên sinh, cứ tổ chức ba ngày ba đêm đi!”

Sau đó, Long gia lập tức tổ chức một bữa tiệc hoành tráng, cửa viện rộng mở đón chào bất cứ người nào đến tham dự.

Doãn Thu Thủy ở bên kia lại càng tức giận hơn và nghiến răng nghiến lợi ngay sau khi biết tin này.

Cùng lúc đó, một thế lực không thể coi thường đã điên cuồng nổi lên trong bóng tối của kinh thành đã đến đại viện Long gia.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app ReadMe. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là web lậu. Vui lòng đọc tại app ReadMe để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

trướctiếp