Lại Đây Chồng Hôn Một Cái

Chương 41: Khởi đầu 1


trướctiếp

- Mật Kết-

Tối ngày nghỉ thứ hai của lễ quốc khánh, trong những tiếng dặn dò đi dặn dò lại của Du Du hai người lên tàu cao tốc, xuất phát.

Đây là lần đầu tiên Tăng Lý ngồi tàu cao tốc, nhìn chỗ nào cũng thấy mới mẻ, Phí Lập cũng kệ cậu, nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Từ Dung Thành đến Hàng Châu cũng mất ba tiếng rưỡi, bốn giờ đi, hơn bảy giờ có thể đến.

Giữa đường Tăng Lý cũng ngủ mất, nhưng không bao lâu sau lại bị tiếng ồn sau lưng đánh thức.

wtp Mật Kết

Cậu đỡ đầu mơ mơ màng màng mở mắt ra, cảm nhận được ghế ngồi đang rung lắc, hình như có người đang đá lên ghế, cậu quay đầu nhìn đằng sau, đúng là –

Một đứa trẻ đang nhàn rỗi không có chuyện gì làm nên đá chân vào ghế đằng trước.

Thấy Tăng Lý nhìn mình, cậu bé vừa cười vừa đá thêm hai cái thật mạnh, Tăng Lý nhíu mày, thấy Phí Lập vẫn đang còn ngủ, bèn nói: "Đừng... đừng đá nữa."

Có lẽ là nhìn cậu dễ bắt nạt nên đứa trẻ kia dừng được một lúc, đợi Tăng Lý quay đầu lại thì tiếp tục đá, đầu tiên chỉ là thăm dò, thấy Tăng Lý nhịn cậu ta lại càng quá đáng hơn, tiếp tục đá vào ghế cậu.

Phí Lập nghe thấy giọng nói của Tăng Lý thì tỉnh dậy, thấy sắc mặt cậu không tốt lắm, hắn chớp chớp mắt hỏi: "Dậy rồi à?"

Nói xong, hắn bèn cảm thấy không đúng lắm, trên lưng ghế có cảm giác rung nhẹ. Phí Lập quay đầu nhìn, nhanh chóng hiểu ra tại sao sắc mặt Tăng Lý lại không tốt.

"Mẹ mày nữa mày thử đá thêm một lần nữa xem?" Phí Lập trợn mắt với cậu bé kia.

Mặt Phí Lập vừa nghiêm lại một cái là cực kỳ hung dữ. Đứa trẻ kia bị dọa sợ, không dám đá nữa, bị hắn dọa cho tí bật khóc, đưa tay sang kéo kéo tay áo người phụ nữ bên cạnh, nhìn tuổi tác của người phụ nữ kia chắc là bà nội của đứa trẻ. Bà ta bây giờ mới phát hiện tình hình không đúng lắm mới vội vàng nói: "Trẻ nhỏ không hiểu chuyện, thông cảm chút, thông cảm chút nhé."

Không hề xin lỗi, vừa nãy cũng luôn không hề có ý ngăn cản.

wtp Mật Kết

Phí Lập không nói gì, mặt lạnh tanh quay đầu lại, coi như là cho người già chút tôn trọng. Sau đó hắn lấy một gói kẹo thỏ trắng từ trong balo của mình ra ném lên tay Tăng Lý, nói: "Này, mua lúc sáng đấy, ăn một ít đi."

"Cảm ơn." Tăng Lý ngoan ngoãn gật đầu, xé gói kẹo ra, tự lấy một cái rồi trả lại gói kẹo cho Phí Lập.

Phí Lập cười: "Đưa tôi làm gì? Mua cho cậu ăn mà, mấy thứ này tôi không ăn nhiều được."

"Tôi thấy cậu hình như rất thích ăn đồ ngọt mà." Tăng Lý cúi đầu bóc vỏ kẹo ra, đưa đến trước mặt Phí Lập, Phí Lập hơi ngẩn người, hắn cúi đầu há miệng ngậm lấy cái kẹo trên tay Tăng Lý, muốn nhân cơ hội cắn tay Tăng Lý một cái, nhưng cuối cũng vẫn không dám.

Phí Lập: "Ừm, ngọt phết."

Tăng Lý cũng không nghĩ đến hắn lại đột nhiên làm ra động tác này, lúng túng lấy thêm một cái kẹo nữa tự bóc cho mình, không nói gì thêm.

Nhưng lúc này, đứa trẻ ở đằng sau lại nói: "Bà nội ơi... cháu muốn ăn, cái kẹo kia."

Phí Lập không thèm để ý đến bọn họ, giả vờ như không nghe thấy, vươn tay ra nắm lấy ngón tay Tăng Lý trọc cậu.

Một lúc sau, người bà ngồi ở đằng sau nói: "Chàng trai, cậu xem... có thể cho cháu tôi một cái kẹo không? Nó còn nhỏ, hai đứa đều là anh lớn rồi, nhường nó một chút."

Phí Lập nhíu mày, tuy không vui nhưng dù sao cũng chỉ là mấy cái kẹo, hắn không muốn dây dưa với bọn họ, bốc mấy cái kẹo chuẩn bị đưa ra đằng sau, kết quả lúc này đứa trẻ kia lại nói: "Cháu không muốn mấy cái, cháu muốn cả cơ! Cháu muốn cả!"

Phí Lập đen mặt, tay hắn cũng ngừng lại.

"Đm—" Hắn quay đầu mở miệng định mắng người.

Nhưng Tăng Lý còn nhanh hơn cả hắn, Tăng Lý vốn đang nhìn động tác của hắn không nói lời nào, đột nhiên lại quay đầu, sắc mặt không được tốt: "Dựa vào đâu?"

Hở?

Phí Lập sững sờ, quay đầu nhìn Tăng Lý, trên mặt Tăng Lý chẳng có cảm xúc gì, nhưng không hiểu vì sao lại khiến hắn cảm thấy Tăng Lý đang tức giận.

wtp Mật Kết

Từ trước đến nay cậu vẫn luôn là người như vậy, ngày bình thường vâng vâng dạ dạ, trông có vẻ yếu ớt chẳng biết làm gì. Nhưng chỉ cần cậu nghiêm túc bước vào trạng thái thì lại như biến thành một người khác.


trướctiếp