Kỳ Dao Lục

Chương 27: Thất Mạch Võ Hội (2)


trướctiếp

Thất Mạch Hội Võ chính thức bắt đầu, xung quanh tất cả các lôi đài đều có đông đệ tử tụ tập, tất cả là các đệ tử cố gắng tham gia vì mạch của mình. Cuộc tỷ thí sôi sục khí thế bắt đầu, Trương Tiểu Phàm theo nhóm Đại Trúc phong chạy tới lôi đài của Điền Linh Nhi, Điền Bất Dịch và Tô Như cũng đích thân đến xem để cổ vũ tinh thần cho nàng.

Trên lôi đài, Điền Linh Nhi một thân hồng y, hợp với hồng lăng trong tay, so sánh với đối phương là nam đệ tử của Triêu Dương phong không hề thua kém chút nào, cuối cùng, nam đệ tử kia bị hồng lăng của Điền Linh Nhi trói chặt, không thể nhúc nhích được. Điền Linh Nhi nhướn mày cười một tiếng, kéo tay thu hồng lăng về khiến đối phương xoay tròn tại chỗ rồi ngã lăn xuống đất.

Ai nấy trong Đại Trúc phong cũng trầm trồ khen ngợi, thủ tọa Triêu Dương phong - Thương Chính Lương đứng bên cạnh thì thất vọng ra mặt, ông ra hiệu cho môn hạ đệ tử đưa nam đệ tử trên lôi đài đi, xong mới quay sang Điền Bất Dịch nói: "Điền sư huynh, Linh Nhi điệt nữ tuy còn nhỏ nhưng đã có tư chất thiên phú như thế, đúng là làm người ta phải ngưỡng mộ!" Nhưng trong giọng nói rõ ràng không phải là ngưỡng mộ mà là căm uất.

"Ha ha..." Điền Bất Dịch không hề nhận ra, cười sang sảng nói, "Dĩ nhiên rồi, dù sao nó cũng là nữ nhi của ta mà."

Tô Như thì nhận ra được sắc mặt Thương Chính Lương đang trở nên khó coi, vội kéo tay áo Điền Bất Dịch, ra hiệu cho lão kiềm chế một chút, Điền Bất Dịch hiểu ý, vội ngừng cười, sắc mặt nghiêm nghị trở lại, song vẫn khó giấu được nụ cười nơi khóe miệng.

"Môn hạ Thương sư huynh nhân tài đông đúc, chắc hắn là còn cao thủ chưa xuất kích?" Tô Như bất đắc dĩ nhìn Điền Bất Dịch, đành tiến lại nói. Thương Chính Lương không hề để ý đến lời bà, cùng các đệ tử còn lại đi thẳng.

Những lúc như vậy, cạnh tranh giữa các mạch đều vô cùng quyết liệt, đối phương có thái độ như thế cũng là rất bình thường, do đó Điền Bất Dịch cũng không hề để ý.

Điền Linh Nhi biến hồng lăng trong tay thành một sợi dây nhỏ buộc bên hông, sau đó phi thân từ trên lôi đài xuống, rồi chạy tới bên Tô Như, "Cha, mẹ!"

Tô Như dịu dàng vuốt ve mặt Điền Linh Nhi, Điền Bất Dịch thì vô cùng cao hứng, cười khà khà không dứt, các sư huynh sư đệ khác cũng tới tán thưởng: "Tiểu sư muội, muội thật lợi hại!"

Điền Bất Dịch cười đủ rồi bèn quay sang các đệ tử dặn dò: "Đã nhìn thấy chưa? Linh Nhi đã làm mẫu cho các ngươi thấy rồi đấy, nên ta mới nói, đệ tử các mạch khác cũng không phải là ngoài tầm với, cho nên các ngươi cũng không phải băn khoăn cái gì, lát nữa..." Điền Bất Dịch chỉ vào các đệ tử sắp thượng đài, "Phải cố gắng lên!"

Đấu chí của tất cả mọi người đồng loạt tăng cao, nghe Điền Bất Dịch khích lệ, gương mặt đều toát lên vẻ tự tin, thề phải qua được vòng tỷ thí đầu tiên.

Trương Tiểu Phàm thoáng chút ngập ngừng, hắn muốn đi cổ vũ cho sư tỷ, nhưng trận đấu của các sư huynh cũng sắp bắt đầu, hắn không biết nên làm thế nào. Đúng lúc đó, Tăng Thư Thư vừa đánh xong liền chạy tới bá vai Trương Tiểu Phàm, "Phù, Tiểu Phàm, ta đánh xong rồi này!"

"Ừ," Trương Tiểu Phàm đang bận suy nghĩ, không để ý đến y, chỉ thuận miệng nói: "Huynh đánh thế nào?"

"Thắng rất dễ dàng." Tăng Thư Thư cười nói.

Trương Tiểu Phàm nghe vậy mới ngẩng lên nhìn y, "Chúc mừng huynh!"

Tăng Thư Thư xua xua tay, "Ta chỉ không ngờ có người võ công lại còn thấp hơn ta."

Trương Tiểu Phàm lắc đầu, "Những người võ công thấp hơn huynh còn nhiều lắm." Hắn lại nghĩ đến võ công của mình, khi có khi không, không biết đến ngày tỷ thí sẽ như thế nào, hay là lát nữa đi thỉnh giáo sư tỷ?

"Hầy, nếu không phải cha ta bắt ta luyện công, còn lâu ta mới luyện, đệ tưởng tượng xem, nếu mà ngày nào cũng được đọc sách, đuổi bướm bắt hoa, thỉnh thoảng lại dùng linh sủng đi trêu chọc Linh Tôn, thì thật tự do tự tại biết mấy, mặc dù Linh Tôn chưa bao giờ để ý đến ta, nhưng cuộc sống như vậy mới tuyệt vời chứ." Tăng Thư Thư thao thao bất tuyệt chuyện của mình, quay lại thấy Trương Tiểu Phàm vốn chẳng hề nghe lấy một chữ, y bực mình bước tới, cốc vào đầu Trương Tiểu Phàm một cái.

"Huynh..." Trương Tiểu Phàm ôm trán, nhìn y chằm chằm, "Huynh làm cái gì thế?"

"Đệ đang nghĩ cái gì thế? Hóa ra từ nãy đến giờ ta tự nói tự nghe." Tăng Thư Thư bất mãn nói.

"À," Trương Tiểu Phàm áy náy nói, "Đệ đang nghĩ xem có phải trận đấu của sư tỷ đã bắt đầu rồi không?"

Tăng Thư Thư giật mình, tay vỗ vỗ trán, nói vẻ tự trách: "Sao ta có thể quên mất trận đấu của Tuyết Kỳ được nhỉ? Đi, chúng ta mau đi sang xem!"

"Ơ..." Trương Tiểu Phàm còn chưa kịp phản ứng đã bị Tăng Thư Thư lôi đi, trong lòng lo bị sư phụ quở trách nên vội quay lại nhìn. Chỉ thấy Tề Hạo không biết đã đến từ lúc nào, hắn mỉm cười rất dịu dàng, còn Điền Linh Nhi thì cúi đầu ngượng ngùng, các sư huynh vẻ mặt tươi cười, thỉnh thoảng lại trêu đùa hai người họ, chỉ có Điền Bất Dịch là mặt chảy ra, nếu không phải Tô Như ở bên cạnh khuyên, chỉ sợ lão đã đuổi Tề Hạo đi từ lâu rồi, có vẻ không ai nhận ra Trương Tiểu Phàm đã đi đâu mất, trong lòng hắn chợt cảm giác mất mát trào lên, nên cũng để Tăng Thư Thư tùy ý kéo đi.

Trận đấu trên lôi đài kết thúc chóng vánh, Lục Tuyết Kỳ thậm chí còn chưa rút Thiên Gia kiếm, chỉ cần phi thân đã một cước đá địch thủ từ Long Thủ phong xuống võ đài.

Thương Tùng mặt không biến sắc, vòng đầu tiên, trong số đệ tử của gã chỉ có một người thua, Thủy Nguyệt đi bên cạnh gã, "Thương sư huynh, đã nhường rồi."

"Hừ," Khẩu khí Thương Tùng không hề thân thiện, "Ta đang chờ xem Lục sư điệt tiến vào tứ cường thế nào!"

Ánh mắt Thủy Nguyệt nhìn gã vô cùng kiên định, giống như Lục Tuyết Kỳ nhất định sẽ lọt vào bán kết. Thương Tùng nhìn theo bóng Thủy Nguyệt rời đi, "Long Thủ phong ta còn có Lâm Kinh Vũ, đến lúc đó để xem ai thắng ai thua."

Lục Tuyết Kỳ thấy Thủy Nguyệt đi tới liền chắp tay nói, "Sư phụ!"

"Giỏi lắm," Thủy Nguyệt đỡ Lục Tuyết Kỳ dậy, "Tuyết Kỳ, hôm nay con nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt, chuẩn bị cho cuộc tỷ thí ngày mai."

"Vâng, thưa sư phụ." Lục Tuyết Kỳ cung kính nói, khi quay lại thì thấy Thu Tư đang trốn đằng sau các đệ tử khác, vừa nghĩ liền hiểu được nguyên do, nên nàng quay người đi thẳng.


trướctiếp