Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Chương 731: "Anh chỉ muốn tốt cho em thôi!"


trướctiếp

Nghe anh ta nói thế, Kiều Tâm quay ra trừng mắt với Lâm Minh.

Lâm Minh nháy mắt với cô ấy, lúc này có lẽ Kiều Tâm đã hiểu, ý là không muốn cô ấy nói chuyện.

Vì vậy, sau đó Kiều Tâm không nói gì nữa.

Trong xe lại là bầu không khí nặng nề, sau khi Kiều Tâm xuống xe, chiếc xe quay đầu chạy về phía biệt thự.

Hai người ngồi ở ghế sau, không ai để ý tới người còn lại, hơn nữa một người thì mặt đen, người kia thì mặt không biểu tình.

Khó khăn lắm xe mới dừng sát trước cổng chính biệt thự, Lâm Minh xuống cho Quan Triều Viễn.

Tô Lam tự mở cửa xe, đi trước một bước vào biệt thự.

Lúc này đã là nửa đêm, trong biệt thự, ngoại trừ trong hành lang còn có mấy ánh đèn mờ trên tường thì khắp nơi đều tối tăm.

Chắc hẳn là Minh An và Xuân Xuân đã ngủ rồi, Tô Lam cũng không muốn quấy rầy bọn nhỏ, bây giờ tâm trạng của cô không tốt, trực tiếp đi lên lầu.

Đẩy cửa ra, mở đèn lên, cúi đầu nhìn xuống, vậy mà cô quên đôi giày. Cô tùy tiện tháo giày cao gót, đi chân trần đến trước giường, vừa cởi áo khoác, sau lưng đã truyền đến tiếng bước chân của Quan Triều Viễn.

Không cần nhìn đã biết ngay là anh đi theo vào, Tô Lam cũng không quay đầu.



"Em nói phải tăng ca làm dự án là như vậy sao?" Cuối cùng người sau lưng cũng không nhịn được chất vấn cô.

Bây giờ Tô Lam cũng chẳng muốn cãi nhau với anh, lạnh lùng nói: "Nếu như anh đã thấy được, anh còn hỏi làm gì?"

Nghe cô nói như thế, Quan Triều Viễn giận không có chỗ phát tiết, anh duỗi tay nắm lấy cánh tay của cô, kéo cô đến trước mặt của anh, để cô quay mặt về phía anh.

"Anh làm gì vậy?" Tô Lam muốn tránh thoát khỏi bàn tay đang nắm chặt cổ tay của cô nhưng không được.

"Tổng giám đốc Lý kia đã hơn năm mươi tuổi, nhìn qua đã biết là có ý đồ xấu với các em, sao các em còn uống rượu ca hát với người ta? Rốt cuộc là ông ta đã cho các em bao nhiêu lợi ích mà các em phải hy sinh nhiều như vậy?" Quan Triều Viễn dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tô Lam.

Những lời anh chất vấn khiến Tô Lam vô cùng phản cảm, cô trực tiếp phản bác: "Tổng giám đốc Lý không phải là loại người giống như anh nói, chỉ tiếp khách hàng ăn một bữa cơm, hát một bài hát, đó không phải là chuyện quá bình thường sao. Không phải loại người như anh, một tổng giám đốc lớn cũng thường xuyên đi ăn cơm, ca hát, tắm suối nước nóng, đánh Golf để bàn chuyện lợi ích sao?"

Tô Lam nói nhưng Quan Triều Viễn chẳng thèm để tâm, anh hất tay của cô ra, xì mũi coi thường nói: "Anh là người đàn ông, tất nhiên phải đi xã giao, em thì không giống, em là phụ nữ, ở bên ngoài anh đã thấy nhiều phụ nữ đi tiếp khách rồi, phần lớn đều là dựa vào nhan sắc để tiếp khách. Hôm nay em có thể đi ra ngoài uống rượu, đi hát với người ta, ngày mai cũng có thể ngủ với họ. Em tuyệt đối không thể trở thành người phụ nữ như vậy!"

Những lời nói miệt thị nhân phẩm như vậy quả thực khiến cho Tô Lam tức nổ phổi, cô nổi giận nói với anh: "Quan Triều Viễn, anh có biết anh đang nói cái gì không? Không những anh làm nhục em, cũng làm nhục chính anh!"

"Anh chỉ muốn tốt cho em thôi!" Quan Triều Viễn tức giận nói.

"Em đã là người trưởng thành rồi, em biết em đang làm gì, không cần anh phải nhắc nhở. Cửa ở kia, mời anh đi ra ngoài, em cần nghỉ ngơi!" Tay Tô Lam chỉ về phía cửa, ra lệnh đuổi khách.

Thấy Tô Lam khó chịu, gân xanh trên trán Quan Triều Viễn đều nổi lên: "Rốt cuộc tổng giám đốc Lý kia đã cho em bao nhiêu lợi ích? Em nói với anh đi, anh có thể cho em gấp mười lần chỗ lợi ích đó, sau này em chỉ cần ở nhà xã giao với một mình anh là được!"

trướctiếp