Vợ Mình Mình Nuôi

Chương 21


trướctiếp

Đồng phục của Lục Lê lớn hơn Khương Nghi hai size.

Khương Nghi cắn răng mặc vào mới phát hiện bộ đồ rộng thùng thình như trùm lên người, vạt áo dài gần tới đùi, tay áo cũng dài lượt thượt che khuất cả ngón tay.

Cậu cúi đầu kéo vạt áo xuống, cố làm cho bộ đồng phục rộng rinh này nhìn vừa vặn hơn một chút.

"Khương Nghi."

Cô Lưu đi xuống kiểm tra tác phong với ánh mắt sắc lẻm, bà liếc qua bộ đồ thùng thình trên người Khương Nghi luôn ăn mặc chỉn chu mà giờ nhìn hết sức luộm thuộm.

Khương Nghi hồi hộp trong lòng, kết quả một giây sau cậu nghe thấy cô Lưu nghiêm túc nói: "Bài phải học, thể dục cũng phải tập."

"Sức khỏe là vốn liếng để làm cách mạng."

"Chú ý nghỉ ngơi nhiều một chút."

Khương Nghi sửng sốt hồi lâu mới kịp phản ứng, sau đó vội vàng gật đầu.

Ánh mắt cô Lưu lộ vẻ hài lòng, tiếp tục kiểm tra tác phong các học sinh phía sau.

Thái Phương dựng cuốn sách lên thì thào: "Khương Nghi, giờ thể dục cậu lấy nhầm đồ của người khác đúng không? Tan học tới phòng giáo vụ tìm trong đống đồ thất lạc thử xem, biết đâu lại tìm được đồng phục của cậu."

Khương Nghi kéo tay áo lên, nghe vậy thì sờ mũi nói: "Không phải, tớ lấy nhầm đồ của bạn thôi."

Thái Phương đoán có thể là nam sinh lớp tám tên Ứng Trác Hàn kia, bởi vì từ lúc khai giảng đến giờ hắn thường xuyên đến tìm Khương Nghi tán gẫu.

Hắn thở dài rồi nói với vẻ hâm mộ: "Bạn cậu cao thật đấy. Áo khoác dài đến đùi cậu luôn."

Khương Nghi yên lặng kéo gấu quần lên để lộ đùi mình.

Thái Phương lại cổ vũ Khương Nghi: "Bình thường cậu đi chung với cậu ấy nhiều vào."

Làm vậy tên con lai Lục Lê trong lớp quốc tế kia thấy bạn Khương Nghi cao to sẽ không dám lỗ mãng bắt nạt cậu nữa.

Khương Nghi trịnh trọng gật đầu, tự nhủ chắc mình phải đi chung với Lục Lê nhiều hơn, cùng uống sữa ăn thịt bò với hắn thì mới mau cao lên được.

Sau tiết học đầu tiên, Khương Nghi đem áo khoác đồng phục đến lớp quốc tế 2.

Giờ ra chơi lớp quốc tế hết sức náo nhiệt.

Lục Lê gối đầu lên áo khoác Khương Nghi, chóp mũi khẽ nhúc nhích, nghĩ thầm mình và Khương Nghi dùng chung nước giặt mà mùi hương trên đồng phục Khương Nghi chẳng giống mình chút nào.

Hương thơm thoang thoảng rất dễ gây nghiện.

Không hiểu sao Lục Lê cảm thấy răng nanh hơi ngứa, chắc vì mùi hương này cứ lượn lờ quanh quẩn khiến hắn bỗng sinh ra một nỗi khát khao, phải cắn Khương Nghi như lúc ở nhà thì mới thỏa mãn được.

Hắn không biết khát vọng thân mật xen lẫn chút hung hãn này có nghĩa gì, chỉ đơn giản cảm thấy mình muốn làm thì cứ làm thôi.

"Ê ê ê, nhìn ngoài lớp kìa——"

"Đệt, người lớp chọn tới đây làm gì? Đến trừ điểm à?"

Lớp chọn có không ít học sinh đảm nhiệm chức vụ ở bộ phận kỷ luật của hội học sinh, giờ ra chơi các học sinh trường trung học thực nghiệm thường xuyên thấy đám cán sự kia tới phát thẻ trừ điểm.

Tiếng bàn tán trong lớp đột nhiên tăng lên, cửa sổ kính bên cạnh Lục Lê bị gõ mấy cái.

Khương Nghi cầm áo khoác nhìn Lục Lê trong cửa mặc đồng phục ngắn tay, nghe thấy động tĩnh thì uể oải ngẩng đầu lên.

Khương Nghi đẩy cửa sổ ra rồi giơ lên đồng phục trong tay, vừa chỉ vào áo khoác trên bàn học Lục Lê vừa nói nhỏ: "Sáng nay lấy nhầm rồi. Đổi lại đi."

Lục Lê im lặng, một lát sau mới thản nhiên nói: "Không đổi."

Khương Nghi: "?"

Cậu thảng thốt: "Sao thế?"

Lục Lê tiếp tục thản nhiên nói: "Cũng đâu phải cậu chưa từng mặc đồ của tớ."

Khương Nghi: "......"

Đám bạn học chung quanh Lục Lê đang dỏng tai nghe lỏm đồng loạt trợn tròn mắt.

Khi thấy Khương Nghi ở lớp chọn đến gõ cửa sổ thì bọn họ cực kỳ kích động, cứ tưởng sẽ có trò hay để xem, đám Tần Lan cũng hết sức phấn khích.


trướctiếp